NHỰA PHÂN HỦY SINH HỌC LIỆU CÓ PHẢI LÀ GIẢI PHÁP LÀM GIẢM RÁC THẢI BIỂN?

Một báo cáo của Liên hợp quốc đã kết luận rằng việc áp dụng rộng rãi các sản phẩm được dán nhãn “nhựa phân hủy sinh học” sẽ không làm giảm thiểu khối lượng nhựa đi vào đại dương hoặc các rủi ro vật lý và hóa học mà nhựa gây ra đối với môi trường biển.


Báo cáo của UNEP phát hiện ra rằng quá trình phân hủy sinh học hoàn toàn của nhựa xảy ra trong các điều kiện hiếm khi gặp trong môi trường biển, với một số polyme yêu cầu máy ủ công nghiệp và nhiệt độ kéo dài trên 50 ° C để phân hủy. Cũng có một số bằng chứng cho thấy rằng việc dán nhãn sản phẩm là “nhựa phân hủy sinh học” làm tăng xu hướng xả rác của người dân.

Báo cáo cho thấy rằng các loại nhựa thường được sử dụng như polyethylene (PE), polypropylene (PP) và polyvinyl clorua (PVC) không thể phân hủy sinh học trong môi trường biển. Polyme, phân hủy sinh học trong các điều kiện thuận lợi trên đất liền, phân hủy trong đại dương chậm hơn nhiều và việc sử dụng rộng rãi chúng có khả năng góp phần tạo ra rác biển và gây ra những hậu quả không mong muốn cho các hệ sinh thái biển.

Nghiên cứu cũng phân tích các tác động môi trường của nhựa phân hủy oxo. Họ phát hiện ra rằng trong môi trường biển, sự phân hủy diễn ra khá chậm và có thể mất đến 5 năm, trong thời gian đó các rác thải nhựa tiếp tục bị thải ra biển.

Nhựa phân hủy trong ôxít có thể gây ra mối đe dọa cho các hệ sinh thái biển ngay cả sau khi bị phân hủy. Báo cáo cho biết nên giả định rằng các vi nhựa được tạo ra trong quá trình phân mảnh vẫn còn trong đại dương, nơi chúng có thể được các sinh vật biển ăn vào và tạo điều kiện thuận lợi cho việc vận chuyển các vi khuẩn có hại, mầm bệnh và các loài tảo.

Bạn nghĩ sao về vấn đề này? Tiếp tục theo dõi Làm sạch biển để cập nhật thêm những kiến thức thú vị về biển và bảo vệ biển nhé!

Nguồn: UNEP